
《满江红》是南宋名将岳飞的词作,原文及拼音标注如下:
满江红·写怀
nù fà chōng guān,píng lán chù、xiāo xiāo yǔ xiē。 怒发冲冠,凭栏处、潇潇雨歇。
tái wàng yǎn,yǎng tiān cháng xiào,zhuàng huái jī liè。 抬望眼,仰天长啸,壮怀激烈。
sān shí gōng míng chén yǔ tǔ,bā qiān lǐ lù yún hé yuè。 三十功名尘与土,八千里路云和月。
mò děng xián、bái le shào nián tóu,kōng bēi qiè。 莫等闲、白了少年头,空悲切。
jìng kāng chǐ,yóu wèi xuě。 靖康耻,犹未雪。
chén zi hèn,hé shí miè? 臣子恨,何时灭?
jià zhǎng chē,tà pò hè lán shān quē。 驾长车,踏破贺兰山缺。
zhuàng zhì jī cān hú lǔ ròu,xiào tán kě yǐn xiōng nú xuè。 壮志饥餐胡虏肉,笑谈渴饮匈奴血。
dài cóng tóu、shōu shí jiù shān hé,cháo tiān què。 待从头、收拾旧山河,朝天阙。
这首词表达了岳飞对金人侵略的愤慨,以及他渴望收复失地、报效国家的壮志豪情。全词情感激昂,气势磅礴,是岳飞词中的佳作,也是流传千古的爱国名篇。
